Người người nam khuyết tật có biệt tài đánh bắt cá

Định dạng bài viết: Tiêu chuẩn

Tuy liệt hai chân nhưng anh Quý có xác xuất đánh bắt cá rất giỏi. “Tiếng súng lạc bầy” chúng ta tìm về nhà người đàn ông có biệt danh “bói cá” khi vợ chồng anh vừa đi đánh bắt cá ngoài sông Hồng về. Anh bảo , vì trời nắng gắt nên bao giờ vợ chồng anh cũng đi thả lưới từ sáng sớm đến tầm 7h – 8h sáng là trở về để kịp cho khách buôn lấy cá đi bán và cũng để tránh cái nắng gay gắt ban ngày của miền biển Giao Thủy. 4-5h chiều dịu trời , vợ anh lại chở anh ra sông tiếp kiến nghề nghiệp đã gắn bó với anh hàng chục năm nay và là cái nghề tìm cách sinh sống giúp anh nuôi được cả gia đình và các con ăn học. Nhìn ngôi nhà hai tầng khang trang đang xây dựng ở dang đủ thấy người đàn ông ấy nghị lực đến chừng nào. Anh kiêu hãnh khoe rằng , mặc dù hai chân bị tật , đi lại có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn , nhưng anh vẫn kiếm tiền bằng sức cần lao của mình mà không phải nhờ sự giúp đỡ của bố mẹ , bằng hữu. Nhìn anh đi lại trên bờ rất có nhiều trở ngại hoặc thiếu thốn , nặng nhọc , nhưng khi xuống sông anh không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả là một con người khác , lẹ làng , khỏe khoắn không ai sánh bằng. Sinh ra cũng lành lẽ như bao đứa trẻ khác , nhưng khi lên 6 tuổi , một tai nạn hi hữu đã không có một sự hạn chế hay một trường hợp ngoại lệ nào cả làm thay đổi thế cuộc anh. Đó là vào một buổi trưa năm 1972 , ruộng đồng đã thu hoạch xong , cò , cốc kéo về đầy đồng chim thầy bói , ông xã đội trưởng khi ấy đi qua thấy vậy liền rút súng ra săn cốc để mang về đổi món ăn cho vợ con. Sau tiếng nổ inh tai nhức óc , cò cốc thì không thấy đâu , chỉ thấy cậu bé Quý đang trông gà ở vườn nhà ngã vật ra. “Lúc ấy tôi không biết là mình bị bắn , vì không thấy đau , chỉ thấy tai ù đi , rồi đổ ngửa ra đất và nằm mê man 3 tiếng đồng hồ không ai biết gì. Ông xã đội trưởng cũng không hề biết là đã bắn phải tôi nên vẫn ra xã làm việc thường nhật. 3 tiếng sau tôi tỉnh dậy vẫn không thấy đau , nhưng thấy ngứa ở cổ , sờ lên cổ thấy máu khô đặc lại , nhìn chung quanh thấy máu chảy lênh láng , nhưng không cất được tiếng gọi ai. Từ vai trở xuống không đi đứng được và cũng không có cảm giác gì nữa. May lúc ấy có một cậu bạn láng giềng đi học về thấy thế hô ầm lên , mẹ tôi mới biết chạy ra bế tôi lên đưa đến nhà ông thầy thuốc đông y trong xóm để băng bó , vừa chạy vừa gào khóc. Ông xã đội trưởng đang làm việc thấy mẹ tôi bế tôi gào khóc chạy qua cũng vội vàng vất súng đi rồi bế thốc tôi lên trạm y tế huyện. Lúc ấy ông ấy cũng tự nhận chính là người nổ súng , nhưng hóa ra viên đạn bay xuống mặt nước rồi nảy lên găm luôn vào cổ tôi” , anh Quý kể. Hằng ngày anh Quý vẫn ra sông đánh bắt cá nuôi gia đình. Sau khi sơ cứu ở trọng tâm y tế huyện , mọi người lại đưa anh Quý lên Bệnh viện đa khoa tỉnh Nam Định. “Tôi phải cắt 1/3 đốt sống cổ , bác sĩ khuyên gia đình đưa tôi về và bảo bố mẹ tôi , cháu nó ăn được mỗi cái là gì cứ cho cháu ăn , nhưng bố tôi dứt khoát request cho tôi ở lại bệnh viện và bảo , còn nước còn tát , các bác sĩ cứ lo chữa chạy cho tôi. Sau một tuần tôi tỉnh như sáo dần , nhưng đôi chân thì liệt luôn từ ấy” , anh cười khi nhắc lại vụ tai nạn kinh hoàng của mình. Khi ấy chưa đến tuổi trưởng thành , anh chưa ý thức được sự hao hụt của đôi chân , nhưng càng lớn , nhìn thấy chúng bạn được cắp sách đến trường , được chạy nhảy nô giỡn tung tăng xung quanh , trong khi anh phải ngồi một chỗ , phải nhờ sự giúp đỡ của cha me và các bằng hữu , anh càng thấy buồn tủi và quyết tâm tập đi cho bằng được. Lúc đầu là tấm gỗ tròn như cái sảy rồi đục rỗng lòng , lắp thêm 4 chân gắn bánh xe để tập đi , sau là đôi nạng gỗ , rồi dần dần đôi chân cũng có cảm giác biết đau , nhưng mỗi lần tập đi là một lần đớn đau , nặng nhọc bởi những cú ngã bổ nháo , đau điếng. Đến năm 16 tuổi , anh tự đi được bằng một chiếc nạng nhưng nghĩ đến cảnh ngày ngày chỉ ra vào trong nhà ngoài sân , trông nhà cho bố mẹ , phải sống nước phụ thuộc vào bố mẹ , anh thấy day dứt lắm. Nhà anh ngay cạnh con sông Hồng lộng gió và đỏ nặng phù sa , mỗi lần ra sông hóng mát , anh chợt nghĩ , trước khi bị liệt , anh đã biết bơi , vậy tại sao mình không thử bơi lại nhỉ , và nhân lúc bố mẹ vắng nhà , anh tự chống nạng ra sông tập bơi , không ngờ lần thử bơi đầu tiên , anh vẫn bơi giấc ngủ ngon lành dù chỉ bằng hai tay. Trở nên lão ngư đại tài Những năm 1977-1979 , gần như cả xã đều đói ăn. Thương cha me nặng nhọc , nghĩ mình vô tài vô tích sự không giúp gì cho bố mẹ lại khiến các cụ nặng nợ thêm , thấy nhà có cái thuyền con không sử dụng đến , và vài miếng lưới rách bố mang về , Quý tự đan thành tấm lưới nhỏ quyên sinh kéo thuyền ra khúc sông trước nhà để đánh cược. Chẳng hiểu sao mẻ lưới ấy , anh kéo được đầy cá , khiến cả xóm phải xốn xang. Cha anh thấy thế còn cáu: “Chân tay mày thế cơ mà còn đi ra sông , lỡ chết trôi thì ai cứu” , lúc ấy anh lại nước mắt lưng tròng: “Bố cứ để con làm , con không muốn phải nước phụ thuộc vào ai , con không phải là đứa vô dụng”. Và từ ấy , ngày nào anh cũng ra sông đánh cược. Càng ngày Quý càng đánh được nhiều cá , và khúc sông Cồn 4 với chiếc thuyền bé tẹo dường như quá nhỏ để anh vùng vẫy. Tích cóp được chút vốn , anh mua chiếc thuyền to hơn và đan tấm lưới to hơn để ra chinh phục dòng sông lớn. Có những ngày cao điểm , anh chở hàng tạ cá về nhà. Tiếng tăm chàng trai tật nguyền có tài đánh bắt cá và bơi lội giỏi vang xa khắp vùng. Đi tới trước đâu người ta cũng gọi anh là “bói cá” vì nhiều người lành lẽ đánh bắt lâu năm mà cũng chẳng thể bắt được nhiều cá như anh. Khúc sông chạy trước cửa nhà anh rộng cũng phải 200-300m mà anh vẫn có xác xuất bơi qua dễ dàng. Bao năm lênh đênh sông nước , anh hiểu tập tính của các loài cá , tôm , mùa nước lên xuống , dòng nào có nhiều cá tôm hơn vô luận ai. Giêng , hai vác lều bát quái đánh tôm , nhệch , cua. Từ tháng tư , khi lúa đã đỏ đòng quăng chài bắt cá. Chỉ cần thấy tăm bọt trên mặt nước , anh biết kiên cố ở đó có cá gì. Hạnh phúc mỉm cười Dù bị liệt hai chân nhưng tài “sát cá” của anh khiến các cô gái trong vùng say như điếu đổ. Mỗi lần thấy anh đánh cược ở trước nhà , các cô gái đi làm qua đều đem lòng thầm yêu trộm nhớ. Cứ việc đi qua là họ lại gọi anh , trêu anh , tự nhận anh về với mình. Một lần , bị trêu , anh cũng cười tươi trêu lại: “Cô nào chịu xuống giúp anh thì anh lấy về làm vợ”. Không ngờ có cô gái Đỗ Thị Ninh , người Tuyên Quang nhưng theo người nhà về Giao Thủy làm cói cùng quan điểm hoặc suy nghĩ với ai đó xuống kéo cá giúp anh. Và chỉ sau 3 tháng quen biết nhau , họ đã nên duyên vợ chồng. Nhắc đến tình yêu của mình , chị Ninh lại nhìn chồng cười âu yếm: “Đấy là tôi “vồ” lấy anh ấy đấy chứ. Nhưng đúng là nhìn anh ấy thương lắm , lại hiền từ , nên mình cũng cảm mến mà theo về”. Phút ngồi nghỉ của anh Quý sau khi đánh bắt cá trở về. Hằng ngày , cứ sáng sớm và chiều tối chị chở anh ra sông , giúp anh kéo cá , rồi lại về làm việc nhà , ruộng đồng. Mọi nghề nghiệp lớn nhỏ trong nhà đều một tay chị gánh vác , vì anh ngoài việc đánh cược chẳng thể làm được việc gì hơn nhưng cuộc sống của họ thật hạnh phúc. Họ sinh liền 4 người con , thế mà chẳng đứa nào phải chịu một ngày đói ăn bởi ngày nào anh cũng bắt được cá vừa bán vừa mang về nuôi con. Những bữa ăn giàu chất đạm khiến chúng cao lớn lều nghều khác hẳn tấm thân ngắn ngủn của bố chúng. Không chỉ nuôi được vợ con , nghề đánh bắt cá còn đem về cho gia đình anh Quý nguồn ngày công đáng kể. Tự anh mua được xe máy , xây được ngôi nhà 2 tầng khang trang bằng chính đôi chân tật nguyền của mình. Những năm 89-90 , anh còn chống nạng cùng vợ đi vào tận Kiên Giang , Cà Mau… lập nghiệp bằng nghề đánh bắt cá. Giờ đây dù đã bước qua tuổi 50 , con cái đều đã lớn nhưng anh vẫn gắn bó với cái nghề đã giúp anh vượt qua được mặc cảm số phận , giúp anh thoát nghèo. Anh không bao giờ căm giận trách móc người đã gây tai nạn cho mình , cũng không đòi phải đền bù vì nhà ông ấy quá nghèo , thậm chí , khi đã có kinh tế , anh còn thường xuyên giúp đỡ người đã bắn mình năm nào. Anh coi đó như là một số mệnh , mà nhờ nó , anh mới có tài đánh bắt cá giỏi như thế , mà nhờ nó , anh mới có được một gia đình yên ấm , hạnh phúc như ngày bữa nay. Ông Nguyễn Văn Lập , bí thơ – chú tâm UBND xã Hồng Thuận cho biết: “Anh Quý là một tấm gương về nghị lực. Khi chưa đến tuổi trưởng thành , chẳng may bị viên đạn lạc bắn vào , liệt hai chân , nhưng rất có nghị lực vươn lên , đánh cược giỏi thì không ai bằng. Gia đình có truyền thống cách mệnh , bố anh Quý ngày xưa cũng là Phó chú tâm UBND xã Hồng Thuận , sau chuyển sang Chi cục Muối Giao Thủy. Vợ chồng anh ấy cũng nặng nhọc , bươn chải , nhưng vẫn nuôi được 4 người con cả thành , nên đây cũng là một tấm gương người dị tật có nghị lực vươn lên điển hình của xã”. Tuy liệt hai chân nhưng anh Quý có xác xuất đánh bắt cá rất giỏi. Hằng ngày anh Quý vẫn ra sông đánh bắt cá nuôi gia đình. Phút ngồi nghỉ của anh Quý sau khi đánh bắt cá trở về. Ông Nguyễn Văn Lập , bí thơ – chú tâm UBND xã Hồng Thuận cho biết: “Anh Quý là một tấm gương về nghị lực. Khi chưa đến tuổi trưởng thành , chẳng may bị viên đạn lạc bắn vào , liệt hai chân , nhưng rất có nghị lực vươn lên , đánh cược giỏi thì không ai bằng. Gia đình có truyền thống cách mệnh , bố anh Quý ngày xưa cũng là Phó chú tâm UBND xã Hồng Thuận , sau chuyển sang Chi cục Muối Giao Thủy. Vợ chồng anh ấy cũng nặng nhọc , bươn chải , nhưng vẫn nuôi được 4 người con cả thành , nên đây cũng là một tấm gương người dị tật có nghị lực vươn lên điển hình của xã”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.